TRUNG
DUNG ĐẠI CÁO
Tôi muốn nói nhiều điều trong muôn vàn điều muốn nói. Ngày
06/10/2013 (2/9/2013 âm lịch), cái
ngày mà nụ cười cũng lắm mà tiếng khóc cũng nhiều. Đó là ngày một thành viên nhỏ
bé của chúng tôi đã chào đời. Một ngày nắng cũng có, gió cũng có và cái se lạnh
cũng đang vừa mới bước chân vào. Nó dường đến với tôi một cách vô cảm … thật
khó có thể nhận ra cho đến ngày tôi nhớ lại. Có nhiều điều làm tan đi cái cảm
giác thật lạ trong tôi, nó trống rỗng, nó hư không… nhưng tôi vẫn thấy nó, nó vẫn
nằm đó, mọi thứ tưởng như vừa bắt đầu và cứa cho tôi một vết hằn.. một vết hằn
thật sâu… vết hằn đó sẽ ngày càng in đậm và sẽ theo tôi, kéo tôi đến hết cuộc đời
này.
Thực sự đã có điều thay đổi… thật sự thay đổi…
Tôi
vẫn mong muốn có sự thay đổi… thay đổi…
Khoảnh khắc đó, nỗi niềm đó, niềm vui đó… nó lẫn và cuốn
theo những điều vẫn còn mang nặng trong tâm trí tôi. “Con trai tôi” tôi muốn gọi thêm lần nữa “Con trai tôi” có lẽ đây là điều đã mang lại sức mạnh để tôi thả
theo cho đến tận ngày hôm nay. Một ngày mà tôi mong mỏi dù những ngày qua vừa mới
đây nhưng tôi vẫn thấy nó thật dài… thật dài… Con tôi đã chào đời và hôm nay,
ngày đầy tháng của đứa cháu đầu tiên của Bố Mẹ tôi. Nó đã về để tỏ lòng Hiếu
Kính của mình. Cái mà điều người Cha như tôi phải nói cho đứa Con tôi hiểu đầu
tiên. Tôi không biết nói điều gì để có thể cho đứa con tôi hiểu được điều đó
nhưng tôi nghĩ nó sẽ tự nhận ra và sẽ hiểu được qua những gì từ Gia Đình này.
Tôi biết có nhiều điều tôi đã không làm được, tôi không hy vọng vào điều gì...
tuy nhiên tôi biết nó sẽ như thế.
Dù
sao sự cũng đã thế…
Dù
sao tâm trí cũng mang nặng điều như thế…
Dù
sao tôi vẫn thấy sự tiếp như thế…
Nhưng
Con Trai tôi vẫn ở đó và đang lớn dần trong tâm trí tôi.
Xóa tan…. xóa
tan… xóa tan…
Con hãy nhớ ngày
đánh dấu Con là thành viên chính thức của Gia Gình này.